Total Visits: 19056619
Visits Today: 510695
This Week: 4007462
This Month: 12202389
Say vụ việc ay, cả nhóm đã ăn chơi xã lán cả đêm. Mãi tận 2g sáng tụi nó mới lếch về nhà cả hai nhóm.
CHAP 18 : PARTY!
Chap sau có tem? Ai lấy hem?
___________________
Có lẽ ai cũng muốn tham gia một party một lần trong cuộc đời phải không? Nhưng có lẽ! Có lẽ thôi nhé! Bạn sẽ không biết nó khỗ sỡ như thế nào đâu. Những buổi party kinh doanh chính trị, bàn việc làm ăn hay đại khái là bàn về việc hôn ước, hợp tác giữa hai gia đình. Thật sự mà nói nó quá tẻ nhạt và giả tạo !!!
Nó, nhỏ, cô ghét nhất là mấy nụ cười nhạt nhẽo đó đấy. Thật sự họ là đương kim tiểu thư nhưng không hề thích mấy thứ đó.
Giả dụ như thứ bạn ghét. Một ngày, nằm trong tay, “đứng” trước mặt bạn thì bạn sẽ nghĩ, cảm giác làm sao?..
Thật sự là khó chịu lắm phải không? Chán ghét lắm phải không?
Nói vòng vo tam quất nãy giờ đủ rồi. Vâng! Chính xác là tấm thiệp mời đỏ chót đang nằm trong tay nó..Ba tấm đấy ?!! Chứ không phải một tấm đâu !!
Trời ơi là trời ?!! Ai ai cũng biết 1 vị công chúa của gia tộc Hoàng Ngọc và 2 vị tiểu thư của gia tộc Lương Bách và Dương Hải đều ghét dự tiệc mà !! Nghĩ gì thế này! Ôi trời! Ai ác tới mức gửi thiệp cho ba đứa “quỷ quái” này.
Thế mà cô nàng ngỗ nghịch – Lương Bách Thiên Ngọc lại vô cùng vui sướng nhảy nhót tùm lum tùm la đi lựa trang phục đấy nhé! Tiểu thư Dương Hải Quỳnh Như cũng như thế. Có duy mình nó là khó chịu !!! Căm ghét!! Nó thất thểu đi vào phòng của mình để chuẩn bị dự tiệc. Chính xác 8:00 sẽ bắt đầu buổi tiệc này. Mà nó luôn tuân thủ nguyên tắc đúng giờ, cho dù có ghét nó cung phải đi. Nếu không sẽ gây ra hậu quả ít nhiều thiệt hại đến tập đoàn nhà nó.
Nó từ từ chút hết bộ độ liền hai dây trên người mình xuống, bước từng bước ảo não về phía bồn tắm hình vuông, rộng đủ để chất cả gấp 10 người giống nó.
8:00
“Dừng chân nơi đâu?
Từ khi ánh mắt, nhìn nhau chẳng nói được gì
Mình từng cùng nhau đi
Tìm niềm tin yêu, dù cho nước mắt thấm vào từng
Chặng đường dài nơi, em khóc
Lặng thầm vương lên mái tóc
Phố vắng anh đưa em đi quên bao chuyện buồn
Đằng sau dấu vết này em có thấy
Càng quên nỗi nhớ càng đầy?
Lòng mình sao giấu hết, vào trong hư vô
Càng xa ký ức đến càng gần
Nhìn đồng hồ trôi đi, anh biết
Chẳng còn bên nhau tha thiết
Đành mang giấc mơ bấy lâu nay bỏ lại đây…”
Điệp khúc bài Bâng Khuâng của JustaTee vang lên. Thu hút sự chú ý của đôi mắt to long lanh về nó, một cánh tay mảnh khảnh vơ lấy lướt nghe. Gần như lập tức, giọng nói oang oang nghịch ngợm truyền đến bên tai qua điện thoại.
“À nhon xê ô ”
– Chuyện gì?
“Xìii, cậu làm ngta mất hứng quá đấy. Tớ muốn hỏi cậu là xong chưa? Qua đón tớ và Như nèeeeee!!! l
( Nhỏ và cô đax chuyển sang nói khác sống rồi nha !! )
– Ừ.
“Hihi. Vậy nha ”
“Tút..Tút..Tút ”
Tiếng tút dài vô hạn kéo dài mãi. Nó đã cúp điện thoại trươc khi nghe được gần nửa câu cuối cùng.
Chả biết thời gian trôi qua như thế nào, nó đã sửa soạn bản thân xong xuôi.
– 7:3″ rồi à ?!!
Nó lẩm bẩm, cầm bóp đi ra ngoài gara lấy con xe yêu thích của mình.
Nó chọn cho mình chiếc Lexas màu xanh rồi phóng vèo đi.
Trên đường cao tốc về đêm, những chiếc xe moto, oto, xe máy chạy chen chúc để về nhà nghỉ ngơi, vui đùa cùng với gia đình nhỏ nhoi của mình.
Thế mà giờ, trên con đường ấy, hàng loạt các chiếc xe đủ loại dạt sang hai bên đường để tránh chiếc Lexas đang chạy như bay, phóng vèo vèo lướt qua họ như gió.
Thời gian trôi qua thật nhanh chóng, nó đã dừng xe trước biệt thự nhà nhỏ – nơi cô và nhỏ hiện tại đang chung sống.
( Nhỏ và cô ngày hôm qua đã chính thức bị nó đá ra khỏi nhà và giamm vào đây. )
– Lên Xe.
Nó lạnh lùng, không thèm nhìn hai đứa.
Cả hai cũng chả muốn nói gì. Nói cách khác là không phải không muốn nói, mà là không có viễ gì để nói cả.
“Kítttt…”
Chẳng biết trải qua bao nhiêu phút, con xe dừng lại trước bữa tiệc. Bánh xe ma sát với mặt đường tạo lên những tia lửa nhất thời.
“Cạch..”
Cả hai cánh cửa bên nam bên nữ đều bật mở bởi một cánh tay trắng nõn và một cánh tay đàn ông rắn chắc.
Mọi người ai cũng xem xem 6 vị khách tới trễ nhất như thế nào.
Xem xong, họ đã chết đứng bởi vẻ đẹp tự nhiên không son phấn và những bộ trang phục 1-0-2 đang khoác lên ng họ.
Trang phục cũng khá giản đơn. Tụi nó và tụi hắn chỉ mặc những bộ đồ mới xuất khẩu ra từ những nhà thiết kế nổi tiếng trên thế giới, hay nói cách khác,, những bộ trang phục này hiện đang được bọn nó khoác lên là thiết kế riêng biệt dành cho 6 đứa.
Nó có vẻ là sang trọng và quý phái, cao sang nhất trong 3 đứa con gái. Một chiếc đầm trắng cúp ngực xuôn dài, phần phía sau được kéo dài ra thêm cả thước. Điểm nhấn của đầm là một chiếc thắt lưng đen làm bằng san hô kết hợp với kim cương đen. Mái tóc bạch kim được uốn xoan và tém sang một bên, để lộ chiếc cổ thanh tú và vành tai phấn nộn trắng hồng.
Còn cô thì bữa nay có vẻ hơi lu mờ một tí nhưng không sao, dưới 2 ng nhưng trên vạn người mà.
Nhỏ được nhà thiết kế riêng của mình may cho một bộ kiểu rất phong cách. Không hẳn là váy, cũng không hẳn là quần. Mà chỉ là hai thứ kết hợp chung với nhau mà thôi.
Ba đứa con trai thì tất nhiên là vest rồi. Theo từng tích cách lạnh lùng-dịu dàng-phong lưu. Họ trọn đen-nâu-trắng để khoác lên mình.
Cả 6 đều mang một khí chất cao quý và lạnh lùng. Dù cho như vậy, mọi người vẫn dễ dàng nhận ra, con át chủ bài-người lạnh nhất trong đấy là ai. Ừ cũng rất dễ nhận ra ba đứa con gái là Đệ Nhất Tam Đại Tiểu Thư-một nhóm nổi tiếng trong sáng và tối.
Nắm quyền chính trị, đứng đầu thế giới đêm.
Party đêm nay giản đơn chỉ là một buổi đầu giá, không hơn gì cả.
Nó, nhỏ và cô cũng nhanh chóng tách ra khỏi đấy, ra một chỗ có vẻ yên tĩnh. hơn.
Nhưng họ có biết? Party đeem nay đích thẹc là để khẳng định hôn ước của nó và hắn! Hôn ước từ lâu đời.
– Cảm ơn các vị đã đến dự buổi tiệc ngày hôm nay…!!!
Một tiếng nói già nua truyền đến, nó dương như chết sững..!!
CHAP 19 : TÊN.CHAP.LÀ.GÌ.VẪN.CHƯA.XÁC.ĐỊNH.ĐƯỢC.
– Buổi tiệc hôm nay, cũng là để giới thiệu cục cưng-công chúa duy nhất của nhà Hoàng Ngọc. Hoàng Ngọc Phương Nhi. Mời con bước len đây.
Lại một tiếng nói già nua nữa, tiếng nói này đánh tan đi sự đơ nhẹ của nó từ nãy giờ. Trở lại một con người lạnh lùng-ngang tàn-vô tình. Nó bước từng bước một lên khán đài.
Từng bước nó đi, đều khiến người khác nể sợ. Bước đi không ẻo lã như những thiên kim tiểu thư khác. Nó nhẹ nhàng, uyển chuyển nhưng lại kiên cố, chắc chắn. Mỗi bước, đều mang tới một cảm giác lạnh lẽo mà ai ai cung phải cảm nhận được. Đúng là băng sơn vạn năm. Bước đi của nó, vẫn vậy nhưng lại có chút ngông cuồng, tự tin, hồn nhiên của tuổi trẻ, nhẹ nhàng như bay nhảy.
– Cảm ơn mọi ngừoi đã đến đây. Tôi-Hoàng Ngọc Phương Nhi. Xin trân thành yết kiến mọi người. Oa? Cả giọng nói cũng băng lãnh nữa thì chả biết ng này có phải sinh ra ở núi băng không nữa. Thật sự mà nói nó lạnh lẽo nhưng lại trong trẻo, ngọt ngọt một cách kì lạ. Ai nghe kĩ, có thể nghe giống như một cách làm nũng, nhưng ng nói ra không hề biết.
– Tiếp theo, tôi xin mời cậu Trương Vĩnh Khoa của gia tộc họ Trương lên đây.
Lại giọng nói đầy uy quyền ấy. Giọng nói này như giọng nói của nó. Băng lãnh-quyền lực-đều khiến ng khác nể sợ tuyệt đối. Vâng! Đó chính là ông nội, tức là người nắm quyền hành trong gia tộc, người dạy dỗ nó, để nó có thể lạnh nhạt như bây giờ, cũng vì đó, người đó là người yêu thương nó nhất.
Hắn hơi ngạc nhiên khi tên mình được nêu đích danh ra. Ngạc nhiên hơn khi mình lại bị mời lên ?!! Có việc gì quan trọng ư?..!!
– Tôi-Hoàng Ngọc Thái Bình-tức là chủ nhân nắm quyền hành trong gia tộc này. Xin tuyên bố! Mọi quyền lực, bao gồm cả gia tộc to lớn này sẽ do Hoàng Ngọc Phương Nhi, tức cháu gái đích tôn, bảo bối của tôi điều hành.
– Ông..
Nó trợn to mắt nhìn ông nội của mình. Cái mô tê gì thế này !!! Nó không muốn tiếp quản đâu…huhu..mệt lắm nha..:(
– Không ông gì hết.
Chưa kịp nói hết câu, nó đã chính thức bị cắt ngang.
– Buổi tiệc hôm nay, tôi cũng xin tuyên bố. Cậu-Trương Vĩnh Khoa và cháu gái tôi-Hoàng Ngọc Phương Nhi. Sẽ là vị hôn phu-hôn thê của nhau.
“Bốp…bốp..bốpp…”
Tiếng vỗ tay dưới khan đài vang lên râm rang dưới khán đài. Hắn từ núi băng sang núi tan luôn rồi, tủm tỉm cươif vô cùng hạnh phúc. Riêng nó thì vô cùng khó chịu và………ức chế..!!??
*Phòng khách biệt thự lớn nhà họ Hoàng Ngọc*
Tình cảnh hiện giờ khá là căng thẳng ?!! Bạn nghĩ xem? Một bên là một cụ già băng giá, một bên là người con gái mĩ miều băng sơn vạn năm. Một người đôi diện, một người bên cạnh, thử hỏi xem ?!! Bạn sẽ cảm nghĩa như thế nào ??! Tình trạng của hắn đang như thế đấy! Người lạnh lùng như Trương Vĩnh Khoa cũng bị đè ép dưới hàn khí lạnh toát người, áp bức tất cả của nó và ông già ngồi đối nha!
– Ông à!!
Nó khổ sở kêu lên. Thật là muốn lật bàn, phá hình tượng băng lãnh này quá. Con mẹ nó, lời chửi tục thật sự là muốn phun cả ra mà ?!!
– Sao cháu yêu?
– Cháu-Không-Muốn-Bị-Gò-Bó.
Câu này cả ông lẫn hắn cũng chả hiểu nó muốn nói mô tê gì nữa. Ý nó muốn ám chỉ việc dẫn dắt gia tộc hay đính hôn với hắn ?!! Thật sự là mọit câu hỏi không lời giải nha.
– Ta đã quyết.
Hở? Hai ông cháu nhà này chơi trò bí mật chữ hẻ? Sao mà lại khó hiểu thế nhỉ? Bà noii nó, phải nói là Trương Vĩnh Khoa, hắn còn ngu ngốc hơn cả trẻ lên bốn nưa. Đúng là, IQ cao mà ngu ?!!
– Từ này hai con sẽ sống chung với nhau..?!
“Đùng..!!!”
Sét đánh ngang tai, quả thật thì kinh thiêng động địa, rung chuyển trơif đất.
Thời gian chả biết trải qua bao nhiêu, mà hiện giờ tụi nó đã đứng trước chung cư MF, bên cạnh là 5,6 cái vali to đùng. Haiss…Một đứa được mệnh danh là núi băng vạn năm mà giờ lại nhăn nhó khó chịu, còn một đưa bth thì mặt lạnh như tiền, giờ lại tủm tỉm cười một mình.
– Mk! Cậu cười gì?
Nó hét lên đầy bực bội, sẵn miệng văn luôn ra một câu chửi tục độc đáo. Lời nói buông ra không rút lại được.
Thiên kim tiểu thư của Hoàng Ngọc mà chửi tục đây sao? Ôi my god! Hắn thật sự muốn rớt cả quai hàm ra ngoài, cằm mở rộng sắp chạm tới ngực rồi, còn mắt thì lồi ra cả tất.
– Nhìn gì mà nhìn! Đi vào!
Nó lạnh lùng liếc mắt, buôg một câu rồi ngúng nguẩy đi thẳng về phía thang máy ống( thang máy có thể nhìn xuyên ra ngoài qua tấm kính xanh) lên phòng mình.
Căn hộ của tụi nó là phòng tổng thống, chiếm trọn cả một không gian rộng lớn. Nội thất và cách trang trí tương đối nhu hoà. Tất cả đồ vật đều sang trọng và đối xứng màu sắc với nhau đúng cách. Gồm cả khoảng 6 phòng đủ loại. 2 phòng được lấy làm thư viện và phòng tập gym của nó và hắn. Còn lại một phòng cho khách và 2 phòng kia là phòng ngủ.
Hiện giờ nó đã biết điều mà ông nói là gì. Vẻ tính toán xẹt qua mắt ông là gì. Thì ra mua căn hộ tổng thống đê nó và hắn không phải ngủ chung với nhau. Quả là ông thương nó nhất! Nó hiểu ý ông. Đây là cuộc hôn nhân giao dịch trên thương trường, chỉ cần, kết hôn, sẽ nhận được lợi ích cho Hoàng Ngọc ở hiện tại thì nó sẽ làm. Còn sau này, nó yêu người khác, môn đăng hộ đối, tất nhiên! Ông sẽ cho nó quyết đinh.
“Bụp…Bụp”
– Cậu mở cửa cho tôi!!!
Tiếng kêu của hắn đánh bay dòng snghi của nó.
Cửa vừa mở, người chưa thấy, đax thấy một cơn gió xanh đỏ tím vàng đen trắng,…bay vào, hên là nó thân thủ tốt, là một người “biết chút ít” về võ nên đã tránh né được, không thì nó đã té từ lâu rồi.
| Home | Lượt Xem: 1/
Total Visits: 19056619
|