Total Visits: 20721628
Visits Today: 376961
This Week: 5672471
This Month: 13867398
Quán cafe mang tên “Chuông Gió”. Sỡ dĩ nó được đặt tên như thế vì trong quán, chứa rất nhiều kiểu chuông gió khác nhau, đều là loạt tự chế tạo, có loại tự mua, đẹp nhưng rẻ, không quá đắt tiền. Quán tạo cho ta cảm giác ấp áp, gần gũi. Bước vào cửa, liền nghe được mùi cafe thơm lừng, không quá nồng mà cũnh không quá nhạt, rất vừa mũi. Hương vị cafe ở đây là tự pha chế, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.
Vừa rẻ lại vừa thơm ngon, đối với mọi gia đình bình thường. Vào những buổi tối mát mẻ rảnh rỗi, họ có thể kéo nhau vào đây nói chuyện phiếm, chơi đùa với nhau. Chuyện này vô cùng bình thường, không có gì đặc biệt hết.
Nhưng đối với những người có gia thế cao ngất như nó và Red. Thật sự là không bình thường một chút nào. Có lẽ, từ nhỏ họ ít được bên cạnh cha mẹ, nên nhìn mọi hộ gia đình như thế, họ có chút chua chát trong lòng.
– Anh về đây làm gì ?!
Nó lạnh lùng hỏi. Chả hiểu thế nào mà nó lại đồng ý ngồi nói chuyện phiếm cùng người đã tổn thương mình chứ.
Nhớ lúc anh ta rủ nó đi, bọn họ đã phản đối kịch liệt như thế nào, cư nhiên nó lại chả nghe gì cả, cứ theo bản năng sót lại mà gật gật đầu bé nhỏ.
– Anh..Anh nhớ..em
Giọng Red ngọng ngịu, cứ như thiếu tự nhiên lắm vậy đấy. Cái giọng tự tôn, kiêu ngạo mấy năm trước đâu rồi? Sao lại thế chứ!
– Sao thế? Trước mặt tôi không được tự nhiên như ở trước cô bồ của anh à!?
Nó thầm khinh bỉ Red. Lời nói đầy tính chất trêu chọc.
– Không! Không phải vậy đâu?!
– Sao? Vậy anh trả thù chưa đủ hỉ?
Nó liếc mắt. Thầm đánh giá con người này. Năm đó hại nó xém tí mất cả mạng sống, nếu không có Sky! Chắc giờ nó đã nằm trong quan tài chôn dưới đất rồi.
– Không..Chuyện năm đó..
– Không sao! Tôi sớm đã quên.
Nó cắt ngang. Có vẻ sỡ thích của nó giống tác giả vê lờ
Ta thích cắt ngang chap ! Còn nó thích cắt ngang lời người khác nga !
– Vậy ư?
Mắt Red sáng như đèn oto
Bộ nghe nó quên vui lắm à?
– ….
– Ừ ! Nhi này ! Em nghe anh nói được không
Red nắm tay nó khẩn cầu, dùng đôi mắt vô cùng tội nghiệp nhìn nó.
Gì cơ? Anh ta muốn nói gì chứ? Nó và anh ta còn gì để nói sau bao nhiêu chuyện sao?
– Tôi và anh còn gì để nói ư?
– Còn !
Cái đầu đỏ chót gật gật liên tục, gật đến nỗi nó chóng cả mặt lên.
– Nói đi !
Nó gầm nhẹ lên một chút. Thật là nhức đầu ! Từ bao giờ Red, anh ta lại có cái tính như vạy chứ.
– Em nghe thật kĩ Nhi nhé !
Red thì thầm, nó nghe xong cũng giật mình đôi chút.
Nó ngước lên nhìn Red, điêu nó cảm nhận và thấy được chỉ là đôi mắt đỏ tràn ngập yêu thương nhìn nó mà thôi..!
Khác trước nhỉ? Đôi mắt ấy đã chứa yêu thương dành cho nó. Nhưng muộn rồi ! Nếu mấy năm về trước, nó thấy điều này, có lẽ sẽ mừng đến khóc mất. Nhưng? Nó khác trước rồi. Nó không phải Hoàng Ngọc Phương Nhi ngày xưa nữa. Không nhu nhược ! Không ngỗ nghịch ! Không nhõng nhẽo ! Không còn dựa dẫm vào người khác nữa ! Và không chịu đựng nữa ! Nó khác rồi! Lạnh lùng hơn ! Người lớn hơn ! Trầm mặc hơn ! Biết suy nghĩ nhiều hơn ! Và nó không còn dựa dẫm bào người khác, mà tự tin vào bản thân mình..!
Điều này có lẽ đã quá muộn. Nhưng nó vẫn muốn nghe :) Muốn thử cảm giác được yêu, được bao bọc ra sao..!
– Ừ!
Chỉ một chữ nhưng cũng khiến Red vui mừng khôn xiết. Điều đo chứng tỏ nó vẫn còn thương Red =))
– Nhi này ! Anh biết khoảng thời gian trước anh đã đối xử không tốt với em. Rất rất không tốt. Đã để em nhiều lần chờ đợi anh ! Khóc, Buồnvì anh ! Anh lúc đó chưa hiểu đời. Còn rất ăn chơi lêu lổng, khiến em lo lắng rất nhiều..Anh xin lỗi..Để bù đấp, anh và em ! Hai ta quen nhau chứ ?
Là thương hại sao? Nó thầm nghĩ..!
Nếu thời gian quay lại, nó sẽ đồng ý. Nhưng giờ câu trả lời là không ! Nó đã học được cách nuốt nước mắt vào trong. Cũng như chả cần người con trai nào bên cạnh chăm sóc cả.
– Không !
Nó nói xong liền đứng dậy. Thật lòng mà nói nó chả muốn để anh ta thấy nước mắt của mình đâu…
Miệng nói không như vẫn còn chút nhói trong lòng ngực.
Anh ta vẫn giống như nhiều năm trước. Vẫn không biết mình sai ở đâu. Bản tính kiêu ngạo không khuất phục đã để anh ta đánh mất người mình yêu. Nên ! Có thì giữ ! Mất đừng tìm ! Hãy hi sinh vì người mình thương một chút ! Đừng vì cái tôi mà đánh mất cả thế giới.
Anh ta vẫn không vứt bỏ tự trọng níu kéo nó ở lại. Để mặc nó đi..
Thời gian qua thật lâu, Red vẫn thẫn thờ ngồi ở đấy. Đa 2 tiếng trôi qua, anh ta vẫn ngồi như thế, cho tới khi..
Một người con trai có dáng người cao to, chắc khoẻ, đôi môi mỏng bạc tình, mái tóc đỏ mềm như tơ và đôi mắt đỏ ruby long lanh bước vào.
Vâng! Ngươi đó là hắn !!
Hắn di chuyển từng bước nhẹ nhàng đến bàn Red và an toạ ngồi xuống.
Đến giơ, người ta mới tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng thẫn thờ..
– Anh là?
– Xin chào ! Tôi là Trương Vĩnh Khoa ! Vị hôn phu của Hoàng Ngọc Phương Nhi. 0
– ..
– Tôi muốn anh tránh xa Nhi bảo bối ra một chút. Tôi không muốn cô ấy khóc, đau lòng vì người con trai như anh!
– Tôi thì đã sao nào?
– Anh không xứng đáng!
– Vậy còn anh xứng?
– …
– Tôi mong anh hãy nhớ kĩ điều này. Tránh xa Nhi ra !
– Được! Tôi cung mong anh nhớ kĩ ! Anh là vị hôn phu ! Còn tôi là người cô ấy yêu!
CHAP 24 : ANH ÔM TÔI ĐI ! RỒI TÔI HÁT ANH NGHE !
“Xoảngg.. ”
Một tiếng đỗ bể thật to vang len trong quán, thu hút sự chú ý của cac hộ gia đình ở đây. Đập vào đôi mắt trắng đen của họ là hai chàng trai tuấn tú đang đọ sức bằng võ cùng nhau. Hai người có ngoại hình giống nhau như chàng trai có tướng cao to chắc khoẻ, lạnh lùng kia, đẹp hơn chàng trai còn lại rất, rất, rất nhiều.
Red, anh ta hiện nằm sõng xoài dưới sàn gỗ của quán, mà bên cạnh lại là những mảnh vỡ thuỷ tinh của các ly nước.
Hắn hiện đang rất tức giận. Gì chứ ! Anh ta là người nó yêu sao !? Hừ ! Không thể nào ! Anh ta không thể là người nó yêu được ! Duy mình hắn ! Chỉ mình hắn mới được là người nó yêu thương suốt đời..!
Đôi mắt đỏ nhạt của hắn đang trở nên đổi màu khi nghĩ đến những lời lúc nãy lần nữa.
Có lẽ các bạn chưa biết ! Gia tộc của hắn có một dòng máu đặc biệt, mà ba mẹ hắn lại chẳng có dòng máu đó, duy chỉ hắn được thừa hưởng dòng máu quý hiếm ấy.
Dòng máu ấy là gì? Là dòng máu có thể khiến đôi mắt của hắn đổi màu khi tức giận,buồn bã, vui vẻ ! Khi tức giận, nó sẽ đổi thành màu đỏ đậm, còn buồn, nó sẽ nhạt màu đi và vui? Nó sẽ lấp lánh và đẹp hơn rất nhiều :3 ( ta thấy nó hư cấu vê lờ =)) ^^ ) “Bốp…Bịch..”
Trong lúc hắn k để yd, một thân ảnh đối thủ đã dương nắm đấm về phía khuôn mặt mỹ nam của mình. Không phòng bị ! Nên đã té xuống một cách ngoạn mục…
Nhưng? Sức của Red sao bằng hắn ? Một quả đấm của Red chưa đả động gì tới hắn đâu ! Một chút cũng không.
Ngay lúc hắn dương nắm đấm tơi khuôn mặt điển trai đã có vài vết xước của Red thì một giọng nữ nhẹ nhàng nhưng nghiêm khắc, mềm mại nhưng lạnh băng vang lên..
– Dừng lại !
Động tác ngừng tức khắc..
Thời gian trụ lại…
Không khí quán yên tĩnh..
“Cộp..Cộp ”
Những thứ họ nghe được hiện giờ chỉ có thể là đôi hìau coveres trắng-đen đang va chạm sàn nhà lạnh lẽo kia thôi.
Thứ họ nhìn thấy là một cô gái có thân hình S-line hoàn hảo, khuôn mặt mĩ miều, làn da nõn nà và mái tóc…bạch kim trong suốt !!?
Vâng ! Người đó là nó.
Nó mặc cho mình một bộ đồ khá thoải mái vì giờ này là giờ tập thể dục (chạy bộ) của mình.
Một chiếc áo trơn trắng và quần dài mềm, túm lại ở mắt cá ( kiểu giống quần alibaba á ). Đơn giản như đẹp !
Mọi thứ quá bình thường. Quần áo cũng bình thương nhưng ở nó toát lên hơi thở quý tộc khiến nhà nhà đều né tránh.
Chả là vì sao nó xuất hiện ở đây ư?
Lúc nãy khi nó bỏ đi đã quên điện thoại ở đây. Điện thoại ? Nó có thể mua cả trăm cái nhưng lại không có cái nào thay thé được chiếc điện thoại này.
Có nhiều lúc ! Nó tự hỏi mình ? Vì sao lại phải giữ chiếc điện thọai này lại. Bởi vì Red tặng sao ? Có lẽ vậy ! Những món đồ cũ sẽ làm ta vương vấn quá khứ.
Có nhiều lúc, nó nghĩ rằng, giá như Red không tặng nó chiếc điện thoại này thì có lẽ nó không còn vấn vương quá khứ đến vậy đâu..
Nó mong, anh ta không tặng nó bất kì thứ gì, để khí nhớ lại, nhìn thấy và xem lại, nó không phải nhói đau…!
– Hừ !
Hắn hừ một tiếng lạnh nhạt, động tác sau khi ngừng vài giây thì lại tiếp tục thẳng đến gương mặt mĩ nam kia.
Nhưng….
Động tác lại ngừng lại khi gần tiếp xúc với khuôn mặt trái xoan mĩ miều kia.
À ? Thì ta nó chắn cho Red ! Nó không phải còn yêu Red ! Chỉ là đám paparazi đang ở ngoài kia, liên tục săn ảnh, tin hot của “couple” này. Nó không thể để đám chó săn toại nguyện được. Cũng chẳng muốn ngày mai trên một sấp báo sẽ là tin ” NGƯỜI THỪA KẾ TRƯƠNG VĨNH KHOA VÀ THIẾU GIA VƯƠNG ĐÌNH (tên Red) ĐÁNH NHAU VÌ BẢO BẢO CỦA GIA TỘC HOÀNG NGỌC ! ”
Trong đấy, sẽ có một bài viết plapla không đúng sự thật !
– Cô tránh ra !
Cố kìm nén lửa giận trong lòng, đôi mắt hắn đã tối sầm lại. Nhưng một điều báo hiệu một cơn cuồng phong đang kéo tới.
– Buông tay ra !
Lời nói này ám chỉ ai ? Hắn hay Red ? Hắn đang cầm tay nó kéo ra ?! Red đang níu tay nó lại ?! Vậy rút cuộc là nói ai ?
– Tôi nói VƯƠNG ĐÌNH anh buông tay ra !
Oa ? Một cơn cuồn phong cũ rồi mà bây giờ lại thêm một cơn bão kéo tới nẽa ?
Uisss…Quán “chuông gió” chắc dẹp tiệm mất. Quán ăn trống trơn, cả mhaan viên cũng chuồng đi hết.
– Anh…emm…anh..
– Cút ngay !
Nó la to lên, trên trán chả biết sao lại treo đầy dây nhợ màu đen chằng chịt ở trển.
Red quá hoảng nên một bước đi một bước chạy đã chuồn ra khỏi quán.
Không gian lần nữa lại tĩnh mịch…
– Mặt cậu bị thương rồi ! Để tôi giúp cậu sơ cứu nhẹ trước. Cậu ra giúp tôi đóng cửa kéo rèm lại hết đi.
“Rẹt…Cạch ”
Hai tiếng động vang lên cùng lúc, thu hút sự chú ý của đông đảo bà con bên ngoài quán. Nhưng thứ họ nhìn thấy cjir là tấm rèm màu nâu sữa phấp phới bây qua lại thôi.
Con mẹ nó ! Thật là muốn chửi tục ghê. Bây giờ quản lí quán đau khổ hét thầm trong lòng. Khong lấp rèm thì đã được xem kịch hay rồi. Huhu :(
Quay lại phía nó…
Sau vài phút cha cứu xong thì nó đã dán được miếng băng cá nhân đôremon lên má phải của hắn..
Hmm…. Wtf ? Một người lạnh lùng như nó đây mà lại thích đôremon á hả=))
– Nhi nhi…Chuyện lúc nãy…
– Không sao ! Toi không quan tâm..
Eoo..Nó có sở thích cắtloi giống ta nè
Tích tắc…
Tích tắc…
Tích tắc…
Thời gian lặng lẽ trôi…
– E hèm..Nhi này ?
– Gì ?
– Cậu hát tôi nghe được chứ ?
– …
Không khí yên tĩnh một lần nữa trội dậy..
– Anh ôm tôi đi ! Rồi tôi hát anh nghe ?!
CHAP 25 : NÓI TÔI NGHE ! TÌNH YÊU CẬU DÀNH CHO TÔI CÓ PHẢI LÀ THẬT..?
– Hả ?
Hắn ngệch mặt ra. Mặt đơ như cây cơ luôn rồi ! Đơ thì đơ chứ ôm thì ôm nha. Cơ hội ngàn năm có một, bỏ thì tiếc lắm. Với lại hắn cũng là thích nó, nên việc này là hắn có lợi nga :’> ( eo ơi..anh lợi dụng cơ hội quá :’> )
Hai cắn tay rắn chắc, đầy cơ bắp của hắn vòng qua chiếc eo nhỏ nhắn của nó, nhẹ nhàng siết chặt lại. Hắn nâng
| Home | Lượt Xem: 1/
Total Visits: 20721628
|